[Truyện ngắn] Vì anh đã hứa với em mà!

[Truyện ngắn] Vì anh đã hứa với em mà!

Anh sẽ nhận em làm vợ, và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với em. Khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, lúc ốm đau hay khi khỏe mạnh, lúc hoạn nạn hay lúc bình an, anh hứa sẽ yêu thương và tôn trọng em mỗi ngày suốt đời anh.

Đám cưới đã diễn ra một cách tốt đẹp. Cô đồng ý lấy anh, một nhân viên IT khô khan và ít lãng mạn. Còn cô là một giáo viên dạy vũ đạo, duyên dáng và xinh đẹp, các chàng trai theo đuổi cô không ít, và cũng không ai lọt được vào mắt xanh của cô. Nhưng khi anh đến, anh yêu cô bằng tình yêu chân thành, và hoàn toàn lấy lòng gia đình cô, bạn bè cô cũng ủng hộ anh. Anh làm việc lương không cao, cũng không đẹp trai, thậm chí anh không phải là mẫu người cô thích, thế mà cô lại lấy anh. Đôi lúc cô cũng không hiểu vì sao cô lại đồng ý lấy anh.
http://www.mobigiaitri.net/


Sau đám cưới, anh và cô ra ở riêng, cuộc sống của họ dù ít tiếng cười nhưng chưa bao giờ có chuyện cãi cọ, buồn phiền, và cô thấy anh cũng không đến nỗi khô khan như cô nghĩ, những ngày lễ như valentine, 8/3…. Cô đều có hoa và quà của anh. Có thể nói, anh là một người chồng rất tốt. Hàng ngày anh chở cô đến chổ dạy rồi mới đến công ty làm việc, cuối tuần anh chở cô về bên ngoại, hoặc gặp gỡ bạn bè. Và anh luôn cố gắng để làm cô hạnh phúc.
Nhưng rồi cuộc sống đã không cho họ hạnh phúc được lâu, họ phải đối mặt với một cuộc sống mới, một cuộc sống thật khó để chấp nhận…
Một hôm đang làm việc anh nhận được điện thoại của cô, nhưng không phải là cô mà là một giọng nói khác
-Xin lỗi, anh có phải là chồng của chị Diễm không ạ?
-Ai đang dùng điện thoại của vợ tôi vậy?
-Em cùng làm với Diễm, anh…anh vào bệnh viện ngay đi, Diễm mới bị tai nạn, đang cấp cứu ở bệnh viện Chợ Rẫy
-Sao…Sao vậy, có chuyện gì với Diễm vậy-giọng anh như lạc đi, nghẹn ngào, anh không tin vào chuyện đang xảy ra
-Anh vào bệnh viện nhanh đi
Nói rồi người đó cúp máy mà không giải thích gì thêm. Anh lo lắng, hoảng hốt chạy vào bệnh viện, một lúc sau ba mẹ anh và ba mẹ cô ấy cũng đến, mọi người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sáng nay anh và cô đang vui vẻ ăn sáng với nhau, thế mà….
Sáu tiếng phẩu thuật là sáu tiếng anh đứng ngồi không yên,lòng như lửa đốt. Vị bác sĩ già bước ra khỏi phòng phẫu thuật, anh hỏi:
-Vợ tôi sao rồi bác sĩ?.
-Tạm thời cô ấy đã qua cơn nguy kịch, còn phải ở lại bệnh viện để kiểm tra thêm- ông thở dài- nhưng có lẽ cô ấy khó mà đi lại được.
Thông báo của bác sĩ làm anh chết lặng, cô là một giáo viên vũ đạo, nếu không đi lại được thì chắc cô chết mất, anh đến bên cô, mà không biết nên nói gì. Lúc đó anh ước , giá như anh chịu đựng được những gì cô đang gánh chịu. Nhưng đó là điều không thể xảy ra.
Sau ba tuần ở bệnh viện, cô về nhà trên chiếc xe lăn, khuôn mặt cô phờ phạc, cả ngôi nhà như u ám hẳn đi. Từ khi cô biết cô không thể đi lại, mọi thứ xung quanh cô dường như đã chết, cô không thể nhảy múa được nữa,nghĩa là không thể làm những gì cô yêu thích với cô như thế chẳng khác nào chết nữa cuộc đời..
Và cũng từ đó, anh cố gắng để thấy cô cười, bây giờ, mọi việc trong nhà đều do anh một tay sắp xếp, từ giặt dũ đến nấu ăn. Cô thì vẫn thế, lúc nào cũng u buồn.
Mỗi buổi sáng, anh cố gắng dậy sớm, nấu điểm tâm cho cô, anh luôn gọi cô dậy sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong
-Vợ ơi!, dậy ăn sáng đi, anh chuẩn bị xong hết rồi- anh vừa nói vừa lay cô dậy
-Anh để em yên. Em không thích ăn gì hết, để em yên- cô gắt lên.
Anh để chiếc xe lăn bên cạnh giường và chuẩn bị đi làm, chính anh cũng không biết nên làm gì để cô thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại.
Bây giờ gánh nặng gia đình đặt cả lên vai anh, tai nạn của cô cũng đã tiêu tốn hết số tiền mà hai vợ chồng dành dụm được, giờ anh phải làm việc thật cật lực, để có tiền lo cho cô, nhưng anh chưa bao giờ bỏ cuộc hay gục ngã, ngoài việc ở công ty anh còn nhận thêm các công việc khác như: thiết kế web, lập trình phần mềm, bất cứ việc gì có thể làm ra tiền anh đều làm, đêm nào anh cũng thức đến nửa đêm. Và anh vẫn luôn yêu cô như ngày nào, và cô, nhờ anh cũng dần lấy lại niềm tin trong cuộc sống.
Anh cố gắng tiết kiệm để mua thêm cho cô một cái laptop để cô tiện nói chuyện với bạn bè, để cô khỏi lạc lõng những lúc vắng anh. Mỗi chiều đi làm về, anh đều đưa cô dạo quanh khu phố, để cô tìm được chút niềm vui. Anh nấu những món ăn cô thích, ở đâu có bác sĩ giỏi anh đều sắp xếp thời gian đưa cô đi chữa bệnh. Anh chưa bao giờ từ bỏ, luôn động viên cô phải cố gắng, nỗ lực. Sự chăm sóc của anh làm cô thấy ấm lòng, cô không còn tự ti vì đôi chân tàn tật nữa, cô bắt đầu học cách chấp nhận nó. Nhưng đôi khi, vì sự chăm sóc của anh cô lại thấy tủi thân, cô thấy mình nợ anh nhiều quá
Một hôm, đang đang giặt quần áo thì nghe tiếng xoong chảo leng keng trong nhà bếp, anh chạy vào thì thấy cô đang cố gắng để nấu món gì đó
– Em đang làm gì vậy?
– Hì, em định nấu bữa tối- cô nhoẻn miệng cười.
– Thôi, em nghỉ ngơi đi, mấy chuyện này để anh lo
– Nhưng mà em muốn nấu- cô phụng phịu
– Cái bếp cao vậy sao em nấu được, cứ để đó cho anh, em không thấy là anh phải lo đủ chuyện rồi sao, đừng làm anh lo lắng thêm nữa…
Cô lặng lẽ đẩy xe vào phòng, mắt nhòe đi. Cô thấy mình thật vô dụng, những việc tầm thường của con gái mà cũng không giúp được anh. Mấy ngày sau cô vẫn buồn vì chuyện đó.
Anh càng chăm sóc cô, cô càng thấy mình vô dụng, đôi lúc ý định tự sát chợt lóe lên trong đầu cô, nhưng cô đã không làm thế, vì cô rất yêu anh.
Mỗi đêm, anh ôm cô và thì thầm: “ngủ ngon em nhé, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi”. Nhưng cô chưa kịp say giấc thì anh lại trở dậy, lại lọc cọc lạch cạch với máy tính khô khan, tự nhiên lòng cô quạnh thắt, rồi những suy nghĩ mông lung cứ chập chờn trong đầu cô: “Nếu không vì mình, anh đâu phải khổ cực như vậy, tất cả là tại mình, giờ mình nên làm gì đây. Một ý nghĩ lóe lên trongđầu cô: LY HÔN.
Chiều hôm sau, khi anh vừa đi làm về, trên bàn đã có săn một tờ giấy, anh cầm lên đọc, nét mặt sa sầm lại, đó là đơn ly hôn, cô đã viết và đã ký.
– Cái này là sao đây- anh chìa tờ giấy ra trước mặt cô
– Em không muốn làm khổ anh nữa, anh ký đi
Anh suy nghĩ một lúc rồi hỏi lại cô: “Em thực sự muốn anh ký thật chứ?”. Cô nhìn anh gật đầu. Anh im lặng, đi chuẩn bị bữa tối, ăn xong thì anh đi đâu mất. Tối đó, cô ở một mình, rất lâu rồi cô mới ở một mình trong đêm tối, tự nhiên cô thấy lạc lõng, nỗi cô đơn như đang gặm nhấm dần trái tim cô. Đã nữa đêm, anh vẫn chưa về, “anh đi đâu?”. Cô bắt đầu lo lắng và không biết nên làm gì ngoài việc khóc, cô thấy nhớ anh vô cùng, rồi cô ngủ thiếp đi. Khi thức giấc đã là 9h sáng, anh vẫn chưa về, cô trở mình, phải khó khăn lắm cô mới lên được chiếc xe lăn, cô đẩy xe đi một vòng quanh nhà, sao mà cảm giác u ám quá, cô muốn ăn cái gì đó, nhưng chẳng ai giúp được cô lúc này. Đành vậy, cô quay về phòng, chẳng biết làm gì, đầu óc trống rỗng.

Khoảng 11h thì anh về, tay cầm ít rau củ, để nấu bữa trưa. Sau một lúc thì xong, anh đẩy cô ra bàn ăn. Cô chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ ăn,cũng không dám nhìn anh.
Đang ăn thì anh nhìn quanh và nói:
– Anh mới vắng nhà có một đêm, sao mà bừa bộn quá vậy,chén bát chẳng ai rữa, quần áo cũng chẳng ai giặt, nhà cửa cũng chẳng ai lau-nói rồi anh thở dài
Tự nhiên cô thấy miếng cơm trong miệng chát đắng, cô biết anh đang trách móc cô, nhưng biết làm gì hơn.
Rồi anh nói tiếp:
– Còn em nữa, chân em như vậy, bộ muốn anh ký vào tờ giấy đó thật hả?
– Dạ…em trả tự do cho anh, em không muốn anh phải khổ vì em nhiều nữa
– Thế anh ký rồi em sẽ ra sao, em suy nghĩ kỹ chưa?
– Rồi anh à
– Không hối hận chứ?- anh ngừng đũa và hỏi
– Thì em đã ký rồi, giờ chỉ còn anh quyết định thôi
Anh rời bàn ăn, một lúc sau anh quay trở lại, trên tay anh cầm một con lật đật bằng gỗ, ngày xưa anh tặng cô, anh để con lật đật xuống bàn rồi đẩy nó ngã xuống, nó lại đứng bật dậy như chưa từng ngã, anh nói:
– Cuộc sống có đôi lúc làm chúng ta gục ngã, nhưng chúng ta phải biết cách đứng dậy em à, em tàn tật thì sao chứ, không đi được thì sao chứ, hãy để anh làm đôi chân cho em nhé, đừng có tự ti nữa.
Mắt cô bắt đầu nhòe đi vì những lời anh nói
– Nhưng em….
– Không có nhưng nhị gì hết, em có nhớ những gì anh đã nói trong hôn lễ không, anh hứa sẽ yêu thương và tôn trọng em suốt đời anh, dù có chuyện gì xảy ra- anh nắm lấy tay cô- hãy để anh thực hiện điều đó em nhé,Anh Yêu Em!!!.
Cô òa khóc như một đứa trẻ, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má cô
– Em xin lỗi, em không bao giờ để anh phải buồn nữa đâu,e cũng yêu anh.
Anh đưa tay gạt đi những giọt nước mắt trên má cô:” Đừng khóc nữa, nước mắt hòa với cơm mặn lắm đó, em biết không hả?..
Nguồn: Đồng Cảm.vn

[Truyện ngắn] Xa nhau để mai ta yêu nhau

[Truyện ngắn] Xa nhau để mai ta yêu nhau
    Đêm giao thừa, điện thoại tôi đổ chuông nhưng không phải tin nhắn đến cũng không phải ai gọi đến mà chỉ là lời nhắc nhở mà tôi đã cài vào điện thoại từ lâu lắm rồi. “Em chỉ đồng ý làm bạn với anh ba năm thôi đấy! Nếu sau ba năm anh không về Việt Nam thì em nhất định sẽ sang tận Pháp để tìm anh. Em luôn đợi anh tại nơi tình yêu của chúng ta bắt đầu.” – Đó là lời tạm biệt của tôi dành cho anh.

Tôi luôn nhớ, không thể nào quên.
Tôi chẳng thích ai gọi tôi là “con nít” cả. Nhưng từ khi tôi gặp anh, anh luôn gọi tôi như thế. Bỗng chốc tôi nhận ra “con nít” cũng hay hay, mặc cho tôi đã 17 tuổi.
- Con nít, đi chơi với anh nếu có mệt thì phải nói để anh cõng nhé!
- Con nít, nếu muốn làm người lớn thì không được nhõng nhẽo.
- Con nít…
- Con nít…
- Con nít…em có yêu anh không?
Mặt tôi bỗng đỏ ửng lên rồi nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.
Những ngày hè rảnh rỗi, tôi và anh lang thang bên nhau suốt những con phố dài đầy nắng. Tôi cũng không biết là tôi thích đi bộ hay là vì thích đi cạnh anh để vờ mỏi chân, để được anh cõng. Tôi cũng không biết là tôi có thật sự là con nít hay không nhưng chỉ khi nào được ở bên cạnh anh tôi mới thích vờ giận vu vơ mà thôi. Mùa hè, những cơn mưa cũng lắm tinh nghịch. Ngày nào mưa cũng đến để cho tôi lạnh và được anh ôm vào người. Cứ như thế, những ngày hè trên mấy con phố cứ dài ra như bất tận cùng với những nụ cười giòn tan của tôi và anh, một mùa hè lướt êm trên cảm xúc những ngòn ngọt của hai người đang yêu để rồi có một kì nghỉ kết thúc để có một người ra đi và để có một người ở lại. Chẳng biết Promise me ở đâu lại vang lên ngay lúc, chiếc xe dần mất hút đưa anh về lại Sài Gòn.
“Just promise me, you’ll wait for me. Cause I’ll be saving all my love for you. And I will be home soon …I will be home soon…I will be home soon …”
Tạm biệt mùa hè, tạm biệt anh!
Thành phố bên sông Tiền vẫn vẹn nguyên những kỉ niệm của hai đứa chúng tôi.
nho anh
Một ngày cực kì nhàm chán, tôi tìm lại những con phố đã từng đi qua. Phố ngày xưa ấy, vẫn dài bất tận với những hàng hoàng hạ vàng lung linh trong nắng. Tôi dừng lại và ngồi xuống ghế đá trông ra bờ sông. Những ảo ảnh ngọt ngào ngày trước cũng như dừng lại và ngồi cạnh tôi một cách lặng lẽ. Con sông Tiền với những cơn gió khô khốc ngày nào làm mái tóc tôi rối. Rối tung, nhưng chẳng còn đôi bàn tay ấm áp vuốt lấy như khi xưa. Bởi vì tôi và anh đã chia tay. Anh bảo tôi đừng nghĩ về anh nữa, đừng nghĩ về những ngày đã từng bên nhau và cũng đừng hi vọng vào ngày mai như ngày nào đã từng hi vọng. Anh nói không thể ở bên cạnh chăm sóc, bảo vệ và sẻ chia cùng tôi nên không phải là người bạn trai hoàn hảo mà tôi từng ao ước. Anh nhường lại vị trí ấy cho một người con trai khác xứng đáng hơn anh. Anh chấp nhận quay về vị trí của một người bạn…rồi như thế anh sang Pháp. Không một lời hứa sẽ trở về.Anh rời xa Việt Nam, xa con sông Tiền đầy gió, xa những lời yêu thương đã từng nói với tôi. Anh có cách suy nghĩ của một chàng trai hiện đại nên quyết định sang Pháp và thực hiện hoài bão ước mơ. Anh là người thông minh đầy bản lĩnh và tài năng nhưng tất cả những điều đó vẫn không thể giúp anh nhận ra người bạn trai hoàn hảo mà tôi từng ao ước là ai. Anh ngốc quá!
Rẽ vào coffee MiMoSa, nó vẫn ấm áp như cái lần đầu tiên tôi và anh đến đấy, chỉ có lòng tôi chẳng còn cảm thấy ấm áp như khi xưa. Tôi gọi một tách cà phê phin không đường như hôm nào. Bất giác, tôi nhớ đến câu nói của anh: “Con nít không được uống cà phê”. Bỗng tôi nhẹ nở một nụ cười vì tôi có phải là con nít nữa đâu. Ngồi hàng giờ trong quán, tôi chẳng làm gì ngoài việc kéo hết những kí ức xưa trở về.
Cây đàn piano này, anh đã cầm tay tôi và chỉ cho tôi đàn...
Tại cái bàn này, anh đã ngồi chờ tôi khi tôi dỗi mà không đến.
Chỗ này,...
Ở góc kia, ...
Đằng kia,...
Đằng kia nữa,...
Và cả đằng kia nữa,...
Tôi nhớ lại từng điều giản đơn nhất, từng nụ cười, từng ánh mắt… nhớ thêm lần nữa để gọi nó là lần nhớ cuối cùng trước khi buộc lòng mãi mãi phải quên nó đi. Vị đắng của cà phê bỗng thấm sâu đến nhói lòng. Tôi tựa đầu vào ô cửa kính trong veo và đánh rơi những giọt nước mắt.
Promise me lại vang lên: “When I go away I miss you, and I will be thinking of you, every night and day…”. Bài hát ấy đã đỗi thân quen với tôi. Rồi trời kéo mây. Mưa! Từng hạt mưa bất chợt táp vào ô cửa kính nơi tôi đang ngồi. Từng hạt mưa, rơi…rơi…và rơi! Chưa bao giờ tôi có cảm giác trống rỗng và chơi vơi đến như thế.
Những mùa hè cứ nối tiếp nhau đến đến và đi đi.
Đã bao nhiêu ngày tháng đi qua rồi nhỉ? Tôi cũng không biết nữa. Từ ngày chia tay nhau, tôi đã thôi đếm ngày tính đêm. Với tôi, ngày nào cũng tẻ nhạt như ngày nào thôi.
Băng qua một khoảng thời gian dài, tôi cũng rời xa con sông Tiền để đến với Sài Gòn ồn ào, tấp nập. Giờ đây, tôi đã thành cô sinh viên của một trường đại học. Tôi cũng chẳng còn nhớ trong quá khứ đã từng nghĩ về anh như thế nào. Vì phần lớn thời gian, tôi lao vào học và học miệt mài nhằm tìm kiếm một cái học bổng nào đó thậm chí là bán phần cũng được, nhưng phải là ở Pháp. Tôi phải dậy từ rất sớm để luyện cách phát âm. Ngày này sang ngày nọ, ngày nọ nối tiếp ngày kia, không một ngày nào tôi cho phép bản thân được nghỉ ngơi. Cứ như thế ba năm trôi qua là ba năm thật khó khăn và lắm gian nan đối với tôi. Lắm lúc, chen chân trong mớ thách thức, áp lực của cuộc sống những nụ cười của anh ngày nào bỗng hiện lên và vây lấy tôi. Lúc ấy, khóe mi tôi bỗng cay cay.
Hôm nay tôi lại về đây, về lại thành phố nhỏ nơi bắt đầu tình yêu giản đơn của tôi để giã từ một năm dài vất vả. Đồng hồ chỉ mới điểm 21 giờ và còn đến hơn 3 tiếng đồng hồ nữa thì pháo hoa mới vụt tung trên bầu trời để chào đón sinh nhật tôi. Mẹ tôi thường bảo rằng, tôi may mắn lắm mới được mọi người đón mừng sinh nhật bằng pháo hoa như thế. May mắn ư? Không hẳn thế! Vì đã hơn 20 năm nay có khi nào mà sinh nhật tôi có bạn bè đến dự đâu. Có lẽ tại vì tôi sinh ra vào cái ngày mà mọi người quây quần bên gia đình nên chẳng ai thèm đến chúc mừng tôi. Ngày xưa ấy thì có anh nhưng bây giờ anh đâu?
Tôi cố chen vào dòng người đông đúc trên phố để hòa vào không khí rộn rã và náo nhiệt của ngày tết. Những tiếng nói rôm rả, những nụ cười giòn tan và cả những tiếng còi xe inh ỏi. Tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp làm ồn ào sôi nổi cả một thành phố vào đêm giao thừa. Ngồi một mình trong vườn hoa thành phố, những kỉ niệm ấm áp ngày nào cứ hiện ra chực chờ trước mắt tôi. Bao nhiêu người đi qua sao tôi không nhớ mà tôi mãi nhớ về anh. Ngay cả khi trong những cơn đau khi tôi phải nhập viện vì cơn đau dạ dày, tôi vẫn biết tôi đã gọi tên ai trong nước mắt. Tôi đứng tựa vào một gốc cây hoàng hạ rồi ngước nhìn mọi thứ xung quanh. Có những đôi đang yêu đứng cạnh tôi. Họ ngồi cạnh nhau, tựa đầu vào nhau cùng chờ xem pháo hoa. Tôi ước chi lúc ấy có anh bên cạnh. Tôi muốn được tựa đầu tôi vào bờ vai rắn chắc của anh, muốn được bàn tay ấm áp ấy ôm vào người. Cảm giác hạnh phúc ấy là như thế nào? Đã bao năm tôi đã đứng đấy đợi anh, có bao giờ anh xuất hiện, có bao giờ tôi hiểu được cái cảm giác ấy ra sao. Đợi, đợi mãi, mặc cho đã chừng ấy thời gian trôi qua tôi đã không còn biết anh đang ở nơi nào bên phương Tây xa lạ kia.
Paris
0 giờ - 0 phút - 0 giây.
Pháo hoa lại vụt sáng trên bầu trời. Xung quanh tôi những tiếng reo hò, tiếng chúc nhau năm mới đầy hạnh phúc.
Chợt điện thoại tôi rung lên, không phải tin nhắn cũng không phải là ai gọi đến mà chỉ là lời nhắc nhở mà tôi đã cài vào điện thoại lâu lắm rồi. Mấy ngày tết qua đi, tôi quay trở về Sài Gòn tiếp tục học tập và đợi chờ một niềm hi vọng nào đó. Mọi người trên đời này thường bảo: "Sẽ không có việc gì trở thành hiện thực nếu như ta chỉ biết hi vọng và đợi chờ”. Nhưng với tôi không có hi vọng và đợi chờ thì làm gì có phép màu cổ tích.
Xuân qua đi, hè đến, thu về và đông sang, bốn mùa với cùng một cảm xúc của tôi cứ nối tiếp nhau kéo dài như bất tận.
Một ngày, Sài Gòn vào thu với bầu trời xanh trong vắt, nắng giòn tan. Một sáng chủ nhật yên bình, tôi kéo chiếc vali bước nhanh ra sân bay và cầm trên tay là chiếc vé máy bay sang Pháp. Những người tiễn tôi ở sân bay ai cũng biết tôi sang Pháp vừa tham gia khóa học ngắn ngày và vừa tìm kiếm một người. Chắc chắn là như thế nên ai cũng tặng tôi một nụ cười đầy may mắn. Bước nhanh về phía thang máy đang chầm chậm đi lên, những bậc cầu thang đi lên như cuốn tôi dần xa Việt Nam nhưng gần hơn với Pháp. Mùa thu Việt Nam. Mùa thu Pháp. Nhưng vẫn ấm áp cả thôi.
Trên những con phố của xứ lạ vẫn có chút gió lành lạnh nhưng không giống như cái lạnh của gió sông Tiền vẫn thổi bên tôi ngày trước. Hai ngày trước khi khóa học kết thúc, giữa một Paris cổ kính có một câu nói tiếng Việt vang lên nhưng chỉ có riêng hai người hiểu.
“ Con nít…anh yêu em!”.
*


Xa nhau, đôi khi chỉ là tạm dừng chứ chưa hẳn là kết thúc.
Xa nhau, để học cách yêu thương và học cách tìm về với nhau.
Xa nhau, để mai ta yêu nhau.
Phải không anh?


ST



[Tử vi] Tử vi tháng 10/2015 của 12 cung hoàng đạo

[Tử vi] Tử vi tháng 10/2015 của 12 cung hoàng đạo
Tử vi tháng 10 cung Bạch Dương (21/3 - 19/4)
Công việc chất đống và các dự án tới tấp sẽ khiến Bạch Dương phải làm việc và làm việc liên tục từ đầu đến tận cuối tháng 10. Nghe thì có vẻ nản lòng, ấy thế nhưng đền bù cho sự chăm chỉ của Bạch Dương là một khoản thu nhập không hề kém tẹo nào. Bạn sẽ rủng rỉnh thoải mái suốt cả tháng.




Tháng này sức khỏe Bạch Dương bị ảnh hưởng khá nhiều bởi công việc. Hãy chú ý tránh thức khuya và uống quá nhiều cà phê. Vì cà phê và đồ nóng không tốt sẽ khiến sức khỏe bạn bị tụt lùi lại so với tiến độ công việc đấy. 
Tử vi tháng 10 cung Kim Ngưu (20/4 – 20/5)
Dù cần đầu tư thời gian cho sự nghiệp nhưng đừng quên cân bằng giữa yếu tố công việc và gia đình nhé. Trong tháng này, cuộc sống của bạn có thêm nhiều điều thú vị mà những mối quan hệ mới mang lại. Hãy xác định rõ ràng bạn mong đợi gì từ quan hệ hiện tại và cố gắng đạt được điều đó. Nếu không mang lại kết quả gì, bạn nên suy nghĩ về việc có sự khởi đầu mới với một người khác. Để giải quyết những vấn đề trong gia đình, Kim Ngưu cần kiên nhẫn và nhất quán.





Tháng này nếu có khó khăn gì bạn không thể giải quyết được thì hãy nhờ đến sự giúp đỡ của những đồng nghiệp có kinh nghiệm bạn nhé.


Tử vi tháng 10 cung Song Tử (21/5 - 21/6)
Tháng 10 này, Song Tử có nhiều suy nghĩ không rõ ràng và chắc chắn về chuyện tình cảm. Mặc dù vậy, bạn đang mong muốn có một bước tiến mới trong mối quan hệ của bản thân. Thiên Bình sẽ dành nhiều cảm xúc và tình yêu hơn cho một nửa của mình. Tình cảm của bạn sẽ khởi sắc từ ngày 18 đến ngày 24 trong tháng.



Công việc của Song Tử đang gặp nhiều trục trặc. Bạn chẳng thể tự giải quyết vấn đề, vì thế có lẽ bạn nên hỏi xin lời khuyên từ một người có kinh nghiệm hơn. Nhưng cũng đừng quá lo lắng, sau khi giải quyết được các rắc rối, công việc của bạn sẽ ổn định trở lại. Hãy tận dụng thời gian này để đẩy nhanh tiến độ của mọi thứ nhé!
Tử vi tháng 10 cung Cự Giải (22/6 – 22/7)
Công việc áp lực làm ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn. Phải đến ngày 23 sức khỏe của bạn mới tốt hơn nhưng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Hãy tham gia vào một câu lạc bộ nào đó như aerobic hay massage để sức khỏe tốt hơn nhé.




Tình hình tài chính của bạn trong tháng rất trôi chảy. Từ ngày 7 đến ngày 10,  bạn sẽ có vài cơ hội hấp dẫn như tăng lương, được thưởng. Và trong khoảng 24 đến 27, gia đình họ hàng hay bạn bè thân quen sẽ hỗ trợ bạn nhiều về tài chính đấy. Trong tháng 10, bạn sẽ gặp nhiều cơ hội nhưng bạn cần chọn lọc và tìm cơ hội tốt nhất cho mình. Bạn thử cân nhắc các quyết định đầu tư. Có thể bạn cũng nên lập kế hoạch du lịch nữa.

Tình yêu dành cho bạn trong tháng này có nhiều tín hiệu nở rộ. Nếu bạn đang yêu, tháng này sẽ đem đến cho hai bạn nhiều thử thách nhưng cũng không ít niềm hạnh phúc. Còn nếu bạn đang độc thân, bạn sẽ làm quen với một số người khá thú vị, mà nhất là họ lại thu hút bạn bằng nét lịch lãm hoặc sang trọng đầy lôi cuốn.

Tử vi tháng 10 cung Sư Tử (23/7 - 22/8)
Tình yêu của bạn phát triển cực kỳ tuyệt vời và rực rỡ. Bạn thậm chí tiến rất nhanh và rất sâu sắc với đối tượng mà mình để ý, và bạn cảm thấy hạnh phúc trong suốt tháng 10. Dường như sự quan tâm chăm sóc và yêu thương từ người ấy làm Sư Tử càng hạnh phúc hơn.
Tháng 10, Sư Tử cảm thấy tràn đầy sức sống và vô cùng thoải mái khi được theo đuổi công việc mình thích. Sự chăm chỉ và hăng say của bạn sẽ mang đến không chỉ kết quả tốt đẹp mà bạn còn nhận được cả sự công nhận, ngưỡng mộ từ những người đồng nghiệp xung quanh nữa.



Lời khuyên tháng 10 cho Sư Tử là phòng bệnh hơn chữa bệnh. Luôn mang theo ô, áo mưa để tránh những cơn mưa bất chợt khi thời tiết giao mùa, bôi kem dưỡng và uống thật nhiều nước trong những ngày mùa thu bạn nhé.
Tử vi tháng 10 cung Xử Nữ (23/8 – 22/9)
Xử Nữ hãy dành ra hẳn một ngày để xem xét lại những kế hoạch đã vạch ra trước đó và hãy nhanh chóng thay đổi nếu thấy nó chưa phù hợp nhé.




Xử Nữ có thể mong đợi tình hình tài chính thịnh vượng sẽ kéo dài cho đến ngày 23 tháng 10. Các cơ hội tài chính sẽ xuất hiện. Bạn có thể nhận được một lời đề nghị về công việc mới. Nên chi tiêu tiền mặt của bạn cẩn thận vì nếu không, bạn có thể hối tiếc sau này. Một người bạn có thể cung cấp một số hỗ trợ trong lĩnh vực tài chính cho bạn.

Tình yêu không phải mối bận tâm của Xử Nữ. Có thể bạn vẫn sẽ hẹn hò, gặp gỡ ai đó, nhưng họ chưa thật sự là người phù hợp với bạn.

Tử vi tháng 10 cung Thiên Bình (23/9 - 22/10)
Thiên Bình muốn có một cái gì mới mẻ hơn trong công việc. Bạn mong mỏi một sự bắt đầu mới toanh, và đang quyết định dấn thân vào các lĩnh vực hoàn toàn mới mẻ trong cuộc sống. Còn nếu bạn định tiếp tục một cái gì đã có sẵn, chắc chắn Thiên Bình sẽ có các cách tiếp cận mới đầy thú vị cho nó.



Toàn bộ sức khỏe tinh thần lẫn thể chất của Thiên Bình đều được cải thiện đáng kể trong tháng này. Dường như, bạn mang trong mình năng lượng ngập tràn suốt cả tháng.
Tử vi tháng 10 cung Bọ Cạp (23/10 – 21/11)
Nếu Bọ Cạp đã phải ở một mình và cô đơn trong một thời gian dài thì tháng 10 này, mọi thứ sẽ thay đổi. Các đối tượng thú vị sẽ xuất hiện với vô vàn những lời hẹn hò. Vào ngày 12 đến 18 tháng 10, cảm xúc của bạn tăng cao. Dường như mọi chuyện đều đang chiều theo trái tim của bạn. Nếu đã có người yêu thì trong tháng này tình yêu của bạn cũng sẽ thăng hoa hơn bao giờ hết.



Khoảng thời gian từ ngày 12 đến ngày 18 sẽ rất đáng để Bọ Cạp lưu tâm. Công việc sẽ có vài chuyển biến khó lường. Lời khuyên tháng 10 dành cho Bọ Cạp là hãy chú ý tới những gì vẫn còn đang dang dở và chưa hoàn thiện.
Tử vi tháng 10 cung Nhân Mã (22/11 – 21/12)
Từ 24 đến 27 tháng 10 sẽ mang đến những cơ hội tài chính thú vị, tiền bạc sẽ đến. Đây là khoảng thời gian Nhân Mã nghĩ về ý nghĩa của cuộc sống, cái gì quan trọng và cái gì không. Tháng 10 sẽ mang đến cho bạn vài cơ hội tốt và bạn nên tận dụng mọi lợi thế từ chúng. Một chuyến đi có thể khiến cuộc sống của bạn tươi sáng và hạnh phúc hơn.

Tháng 10 bạn nên chú ý nhiều hơn đến bản thân mình và những thứ bạn cần. Tất nhiên, mọi người xung quanh bạn và cuộc sống của họ cũng quan trọng, nhưng bạn nên chỉ tập trung vào chính bạn mà thôi. Điều đó rất quan trọng.




Tháng 10 này, bạn sẽ có nhiều cơ hội tốt để khởi đầu một công việc mới. Bạn nên xem xét thiệt hơn trước khi quyết định làm gì. Bạn muốn đầu tư một khoản tiền nhỏ.

Chuyện tình cảm của bạn có thể có một chút tẻ nhạt và buồn chán. Một chuyến đi lãng mạn có thể sẽ mang lại hiệu quả cho cả 2 người.
Tử vi tháng 10 cung Ma Kết (22/12 – 19/1)
Tháng 10 là thời gian của bạn khi bạn có thể đạt được tất cả mọi thứ bạn muốn nhưng đừng quên dành thời gian quan tâm đến sức khỏe của mình. Tập trung vào những cơ hội lớn mà bạn có bây giờ. Tháng 10 sẽ mang lại nhiều cơ hội nghề nghiệp và bạn nên sẵn sàng để hành động ngay lập tức nếu bạn muốn thành công. Cần sắp xếp lại các ưu tiên của bạn. Hãy cẩn thận với việc mua sắm và chi tiêu vội vàng.




Về tình cảm, bạn nên lắng nghe những mong muốn của người yêu mình để hiểu họ hơn nhé.
Tử vi tháng 10 cung Bảo Bình (20/1 – 18/2)
Một chút lãng mạn là từ khóa của Bảo Bình trong tháng này. Gu thẩm mỹ sẽ phát huy tác dụng trong mối quan hệ của bạn khi Bảo Bình muốn chọn mua một món quà tặng dành cho người yêu hay làm điều gì đó bất ngờ cho đối tượng mình thầm để ý.



Mặc dù vẫn được theo đuổi đam mê của mình nhưng tiền bạc trong tháng 10 của Bảo Bình lại không được như dự tính. Tốt nhất hãy tham khảo ý kiến từ cấp trên, bạn đồng nghiệp hoặc hợp tác cùng ai đó có góc nhìn thực tế hơn bạn.
Tử vi tháng 10 cung Song Ngư (19/2 – 20/3)
Sự nghiệp của Song Ngư trong tháng này sẽ ở mức đỉnh cao. Điều quan trọng là hãy giữ vững lập trường và đừng để vài lỗi nhỏ làm cho nản lòng. Hãy tìm ai đó để cho bạn lời khuyên quý giá và để quyết định xem hướng đi của bạn đã đúng đắn chưa nhé.

Về mặt tình cảm Song Ngư sẽ tiếp tục phải chủ động và một lần nữa bạn sẽ lại trải qua vài cuộc “phiêu lưu tình ái”. Những cuộc phiêu lưu ái tình của bạn có thể sẽ loanh quanh trong mối quan hệ bạn bè. Kể cả những mối quan hệ trong làm việc cũng sẽ có khả năng liên quan đến chuyện tình cảm của Song Ngư.




Trong khoảng từ 13-17 tháng 10, bạn hãy dùng trực giác của mình vào chuyện đầu tư và mua sắm hay những thứ tương tự.

Nhìn chung sức khỏe của Song Ngư tháng này sẽ khá là tốt. Vào khoảng giữa tháng, sẽ có mâu thuẫn xảy đến giữa bạn với vài người hàng xóm cũ. Những mâu thuẫn này xảy ra là do 1 sự hiểu nhầm vô tình. Vì thế Song Ngư hãy chú ý trong giao tiếp.


[Mẹo Vặt] Hướng dẫn thắt caravat đẹp và sang trọng

[Mẹo Vặt] Hướng dẫn thắt caravat đẹp và sang trọng

Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, ngoại hình và cách ăn mặc đang được coi trọng và đề cao. Trong đó chiếc caravat là phụ kiện không thể thiếu của đấng mày râu.Tuy nhiên dùng thế nào để nhìn được sang trọng, lịch lãm và phong cách thì không phải ai cũng biết đâu nhé. Mọi người cùng tham khảo những cách thắt caravat dưới đây để xem có phù hợp với bản thân không nhé. Chị em phụ nữa cũng cùng tìm hiểu để khéo léo chăm sóc chồng con và bạn trai nhé !




1-Cách thắt caravat  phổ biến.




Đây là cách thắt mà người đàn ông nào cũng biết. Cách thắt này không chỉ vô cùng đơn giản mà còn rất nhanh gọn, tiện lợi phù hợp với những người bận rộn và những người đàn ông giản dị, không cầu kì.

2-Cách thắt caravat thanh lịch





Mẫu cho người đàn ông lịch lãm đây rồi! Kiểu thắt này cũng đơn giản mà vô cùng thanh thoát phù hợp với những người dáng hơi cao, mảnh khảnh. Bạn hãy thử đi nhé. Chắc chắn nhìn bạn sẽ rất tuyệt vời.

3- Thắt caravat kép, củ ấu to mạnh khỏe, đơn giản



Trái với cách thắt ở trên nhìn bạn lịch lãm thì cách này mang đến cho bạn hình ảnh người đàn ông khỏe khoắn, năng động không kém phần thu hút thích hợp với các bạn cá tính và trẻ trung.


Sưu tầm



[Gia đình] Mẹ đang nghe con nói đây!

[Gia đình] Mẹ đang nghe con nói đây!
Tất cả chúng ta đều có nỗi hồi hộp lo âu như thế nào của người nhận điện thoại vào lúc nửa đêm. Đêm hôm ấy , người tôi gần như giật bắn khi bừng tỉnh giấc vì tiếng chuông điện thoại réo vang trong đêm. Bao suy diễn về những điều bất trắc ập đến trong cái đầu vẫn chưa tỉnh ngủ của tôi khi tôi nhấc ống nghe lên: " A lô! ".
http://www.mobigiaitri.net/


Tim tôi đập thình thịch, nắm tay cầm ống nghe của tôi như căng ra, tôi đưa mắt nhìn chồng mình, cũng vừa mở mắt.
- Mẹ phải không?
Tôi gần như không nghe được tiếng thì thào bên kia đầu dây. Nhưng đầu óc tôi lập tức nghĩ ngay đến con gái mình. Khi âm thanh tuyệt vọng nức nở của người con gái trẻ bên kia ống nghe trở nên rõ hơn, tôi chụp lấy tay chồng mình và bóp chặt.
- Mẹ, con biết là khuya lắm rồi. Nhưng đừng... con xin mẹ đừng nói gì hết. Mẹ cứ để con nói xong đã. Con biết mẹ sẽ hỏi, vâng, con đang say rượu. Con đã lái xe ra khỏi phần đường chính đến mấy dặm và...
Tôi hít một hơi thật sâu, buông tay chồng mình ra và bóp mạnh vào trán. Tôi vẫn chưa ra khỏi cơn say ngủ. Tôi cố tập trung tinh thần, tìm cách chống lại trạng thái hoảng sợ. Có điều gì nhầm lẫn ở đây.
- Và con thấy sợ lắm. Trong đầu con lúc nào cũng nghĩ là mẹ sẽ rất đau lòng nếu nhận được tin rằng con đã chết. Mẹ ơi, con muốn... con muốn về nhà. Con biết con đã sai khi bỏ nhà đi. Con biết mẹ đã lo lắng cho con đến nhường nào. Lẽ ra con phải gọi cho mẹ mấy ngày trước, nhưng con sợ. Con sợ lắm mẹ ơi!
Tiếng khóc nức nở của cơn xúc động mạnh không ngừng tuôn qua ống nghe và rót vào tim tôi. Ngay lập tức tôi hình dung trong đầu khuôn mặt con gái tôi và tâm trí tôi dường như đã tỉnh táo hẳn.
- Tôi nghĩ là...
- Đừng. Mẹ đừng giận con. Con xin mẹ! Mẹ cứ để con nói hết đã! Con xin mẹ! - Giọng người con gái vang lên khẩn thiết, tuyệt vọng.
Tôi ngưng nói và cố nghĩ xem phải nói điều gì. Trước khi tôi kịp tiếp tục, giọng bên kia đã vang lên:
- Con đã có thai, mẹ ơi! Lẽ ra con không nên uống rượu say đến thế... nhất là lúc này, nhưng con sợ, mẹ ạ! Con sợ lắm!
Giọng nói ngưng bặt và tôi cắn chặt môi. Tôi biết là mắt mình đã đẫm lệ. Chồng tôi thì thào: "Ai vậy em?". Tôi lắc đầu. Anh rời khỏi phòng và chỉ mấy giây sau anh quay lại, tai đang áp vào cái điện thoại "mẹ bồng con" ở phòng ngoài.
Cô gái hẳn nghe thấy tiếng lách cách trên đường dây, cô nói tiếp:
- Mẹ vẫn nghe con nói phải không mẹ? Con xin mẹ đừng cúp máy! Con cần mẹ. Con đang cô đơn lắm.
Tôi nắm chặt ống nghe và nhìn chồng cầu cứu.
- Không, mẹ vẫn nghe con. Mẹ không cúp máy đâu - Tôi trả lời.
- Con biết đúng ra con phải kể với mẹ. Nhưng khi mẹ con mình nói chuyện với nhau, mẹ luôn bảo con phải thế này, phải thế kia. Con đã đọc những điều mẹ khuyên bảo trong các quyển sách mẹ mua cho con. Vậy mà mẹ vẫn cứ nói. Điều con cần là mẹ hãy lắng nghe con. Chẳng bao giờ mẹ để cho con nói những gì con suy nghĩ và cảm nhận. Như thể mẹ cho rằng cảm xúc của con chẳng quan trọng chút nào. Vì mẹ cho rằng mẹ là mẹ của con nên mẹ đã biết hết mọi câu trả lời. Nhưng có những lúc con không cần câu trả lời. Con chỉ muốn ai đó lắng nghe con nói thôi.
Tôi chợt thấy cổ họng đắng chát khi liếc mắt nhìn vào quyển cẩm nang “Cách nói chuyện với con trẻ” nằm lăn lóc trên bàn.
- Mẹ đang nghe con đây, con nói đi! - Giọng tôi thì thào.
- Mẹ biết không! – Giọng nói bên kia đầu dây tiếp tục – Con đã đưa xe trở lại phần đường chính sau khi đã tự chủ lại. Con bắt đầu nghĩ đến đứa bé trong bụng con và nghĩ là mình có trách nhiệm phải chăm sóc nó. Rồi con nhìn thấy buồng điện thoại công cộng và nhớ lại những gì mẹ thường giảng cho con về việc say rượu và lái xe. Vì thế con gọi taxi. Con muốn về nhà.
- Tốt lắm, con yêu – Tôi nói mà thấy trống ngực đã bớt đập. Chồng tôi đến gần hơn, ngồi xuống bên cạnh và đưa tay nắm lấy bàn tay tôi. Tôi biết như thế là tôi đã làm đúng
- Nhưng mẹ ơi, con nghĩ là con vẫn có thể lái xe về nhà.
- Đừng con! – Tôi chợt gắt lên. Người tôi lại căng ra và tôi bóp chặt bàn tay của chồng - Mẹ xin con đấy! Hãy ráng chờ thêm một chút nữa. Con đừng cúp máy khi chưa thấy taxi đến, nghe con.
- Mẹ ơi, con chỉ muốn nhanh chóng về nhà thôi!
- Mẹ biết. Nhưng con hãy cứ làm như mẹ dặn. Hãy ráng chờ taxi đến, nghe con!
Tôi lắng nghe giây phút im lặng và nỗi sợ trong tôi dâng lên. Khi không nghe thấy tiếng động gì bên kia đầu dây, tôi cắn chặt môi và nhắm mắt lại. Bằng mọi cách tôi phải ngăn không để con bé lái xe về nhà. Chỉ khi nghe vọng lại từ bên kia tiếng hỏi của người tài xế taxi tôi mới cảm thấy yên tâm.
- Taxi đến rồi. Con về nhà đây, mẹ ạ!
Có tiếng treo máy và điện thoại im bặt.
Rời khỏi giường trong lúc nước mắt vẫn còn đọng trên mi, tôi nhẹ bước đến phòng cô con gái 16 tuổi và đứng ở đấy. Đêm giăng đầy sự tĩnh mịch. Chồng tôi nhẹ bước đến phía sau. Anh nhìn tôi một lúc rồi hỏi:
- Em có nghĩ là cô bé lúc nãy biết mình quay lộn số điện thoại không?
Tôi nhìn con gái đang ngủ, khẽ đáp:
- Không, có lẽ không đâu anh ạ.
Tôi lặng người đi vì xúc động. Biết bao lần tôi đã không lắng nghe. Vẫn chưa muộn. Tôi chợt nhận ra rằng không có sách vở nào hướng dẫn chúng tôi cách lắng nghe mọi người xung quanh và làm thế nào để đồng cảm được với những trăn trở, nỗi đau của con người. Đôi khi biết lắng nghe không chỉ giúp xoa dịu những vết thương mà còn có thể cứu được một đời người.
FIRST NEWS - Theo The Stories of Life

[Gia Đình] Nửa trái dưa hấu và bài học về tình nghĩa vợ chồng

[Gia Đình] Nửa trái dưa hấu và bài học về tình nghĩa vợ chồng 
Bên trong miếng dưa chứa đựng một bài học lớn về cách ứng xử trong gia đình, khi trái tim đã nguội lạnh, con phải từng chút từng chút sưởi ấm cho nó, mỗi ngày đều luôn nhớ ủ ấm cho nó. Ngược lại khi trái tim đang ấm áp, con từng muỗng từng muỗng nước lạnh đổ vào nó thì một ngày nào đó nhất định sẽ khiến nó nguội lạnh.
http://www.mobigiaitri.net/

Vào buổi trưa một ngày nọ, tôi tan làm trở về nhà, nóng quá đến nỗi đầu chảy đầy mồ hôi, mở tủ lạnh ra xem, không ngờ bên trong có nửa quả dưa hấu mát lạnh, tôi mừng rỡ và vội lấy ra ăn một cách ngon lành.
Đúng lúc này vợ tôi cũng trở về, vừa đi vào cửa nhà cô ấy vừa than thở: "Chết khát mất, nóng chết mất!", mở tủ lạnh ra, cô ấy ngẩn cả người ra.
Tôi bảo với vợ là miếng dưa hấu đó tôi ăn rồi, nét mặt cô ấy thoáng một chút không vui, vội vã cầm ly đi rót nước uống, vừa nhấc ấm nước lên, bên trong cũng không còn một giọt nào.
Thế là cô ấy đột nhiên phát cáu: "Anh cũng không biết đun lấy một chút nước, về nhà lâu như thế làm gì ?" Tôi cũng giận dữ: "Sao cái gì cũng đều là tại tôi thế?". Vì chuyện này mà hai chúng tôi chiến tranh lạnh mất một tuần mới hòa giải được.
Thứ bảy, tôi một mình trở về nhà bố mẹ tôi, họ vừa thấy tôi liền hỏi: "Sao một tuần nay bố mẹ không nhìn thấy vợ con rồi?". Tôi liền đem câu chuyện giận dữ kể cho họ nghe từ đầu đến cuối. Mẹ tôi nghe xong liền trách mắng tôi, làm việc không nên chỉ có nghĩ đến bản thân mình mà không để ý đến người khác.
Tôi không cho là đúng: "Chỉ là ăn hết nửa quả dưa hấu thôi mà, có cái gì ghê gớm đâu."
Bố tôi vừa cười vừa nói: "Con không cần phải biện bạch cho bản thân nữa, ngày mai là chủ nhật, cả hai đứa cùng tới đây một chuyến."
Ngày hôm sau, tôi cùng vợ chở con trở lại nhà bố mẹ tôi.
Vừa vào cửa, bố tôi liền sai tôi đi mua dấm chua, đợi đến lúc tôi mua trở về, bố tôi nói vợ tôi đã đưa con ra ngoài rồi, nói xong bố tôi liền bê ra một nửa quả dưa hấu đưa cho tôi rồi nói: "Nhìn con nóng quá đầu chảy đầy mồ hôi rồi, mau ăn miếng dưa hấu giải khát đi."
Nửa trái dưa hấu cũng chừng bốn năm cân, ông đưa cho tôi một cái thìa: "Ăn không hết thì để phần thừa còn lại cho vợ con về ăn", tôi cầm lấy cái thìa rồi ăn lấy ăn để, ăn chưa đến một nửa, bụng đã căng lên rồi.
Lúc cả nhà ăn cơm, bố tôi mang ra hai miếng dưa hấu đặt lên bàn rồi nói với tôi: "Con xem xem chúng có gì khác nhau?"
Tôi rất bối rối, cẩn thận nhìn đi nhìn lại, một nửa là tôi vừa mới ăn, một nửa còn lại cũng là đã được ăn, nhìn một lúc lâu, cũng nhìn không ra kết quả gì, đành phải lắc đầu.
Bố tôi chỉ vào miếng dưa hấu nói: "Một nửa này là con ăn, còn nửa kia là vợ con ăn, bố đều nói cho hai đứa là, "nếu như ăn không hết, thì để phần thừa còn lại cho người kia ăn". Con nhìn vợ con ăn như thế nào? Là dùng thìa xúc từ bên cạnh rồi vào phía bên trong, ăn hết một nửa, nửa còn lại để nguyên không động tới. Nhìn miếng của con xem, bắt đầu xúc từ chính giữa, ăn hết phần thịt ở chính giữa, để phần bên cạnh cho người khác ăn, người nào mà chẳng biết phần thịt ở chính giữa ngọt chứ? Từ việc nhỏ này mà xét thì thấy vợ của con có tấm lòng hơn con nhiều."
Mặt tôi bỗng nhiên đỏ lên.
Bố tôi nói ý tứ sâu xa: "Cả một đời của hai người, liệu có thể có bao nhiêu việc to tát? Tình cảm vợ chồng thể hiện ở chỗ nào? Là thể hiện ở một giọt dầu, một thìa cơm, một thìa canh trong cuộc sống hàng ngày. Lần trước con vì việc ăn dưa hấu mà cãi nhau với vợ, lại còn bao biện hót như khướu, điều đó rõ ràng là con không đúng. Nếu như đổi lại là vợ con về nhà trước, nhất định nó sẽ để phần cho con một nửa."
"Đừng xem đây là việc nhỏ, nó có thể phản ánh ra tấm lòng của một người, bên trong miếng dưa chứa đựng một bài học lớn về cách ứng xử trong gia đình, khi trái tim đã nguội lạnh, con phải từng chút từng chút sưởi ấm cho nó, mỗi ngày đều luôn nhớ ủ ấm cho nó. Ngược lại khi trái tim đang ấm áp, con từng muỗng từng muỗng nước lạnh đổ vào nó thì một ngày nào đó nhất định sẽ khiến nó nguội lạnh."
"Con thử suy ngẫm xem, nếu như vợ con cũng giống như con, làm mọi việc đều không nghĩ đến con nữa, lâu dần, con sẽ thấy thế nào?"
Thực sự là một câu nói thức tỉnh một người trong mộng như tôi, tôi bỗng nhiên phát hiện ra rằng, thường ngày khi trở về nhà, đôi dép được để gọn gàng, nước trà đã để sẵn trên bàn, chiếc ô được để sẵn ngoài cửa ra vào khi trời mưa, đó đều là thể hiện tình cảm yêu thương của vợ tôi, nhưng còn tôi thì sao, lại cứ tùy tiện, coi như không nhìn thấy, không hiểu được những điều đó mà còn suy bụng ta ra bụng người.
Nghĩ ra những điều đó, tôi hổ thẹn vô cùng, tôi vội vàng bưng sủi cảo đã lạnh ra đưa cho vợ: "Cái này không còn nóng nữa rồi, em ăn trước đi!
Vợ tôi cười: "Anh chỉ giả bộ một chút trước mặt bố mẹ thôi."
Bố tôi cũng cười: "Có thể hạ quyết tâm đóng giả như thế cả đời thì là người chồng tốt rồi."
Tình yêu thương phải được thể hiện qua lại giữa đôi bên với nhau, hãy cảm thông với một nửa của bạn, đừng cho rằng mọi chuyện là họ cố tình gây sự với mình, mà hãy suy ngẫm tìm sai sót của bản thân mình.
Hạnh phúc không phải là ở trong một căn nhà lớn bao nhiêu mà là bên trong căn nhà có bao nhiêu tiếng cười hạnh phúc.
Hạnh phúc không phải là lái một chiếc xe rất sang trọng, mà là người lái xe có thể bình an trở về nhà.
Hạnh phúc không phải là yêu một người vô cùng xinh đẹp, mà là yêu một người có vẻ mặt cười sáng lạng.
Hạnh phúc không phải là nghe được bao nhiêu lời nói ngọt ngào, mà là lúc tổn thương có thể có người nói với bạn rằng: "Không sao cả, có anh ở đây rồi."

Sưu tầm